Dịch bệnh chỉ mới kéo dài 2,5 tháng nhưng Bộ trưởng Bộ Lao động, thương binh và xã hội Đào Ngọc Dung cho biết: Có khoảng 20 triệu người thuộc bảy nhóm đối tượng bị ảnh hưởng nặng nề bởi đại dịch Covid-19 cần có hỗ trợ từ nhà nước. Ai có thể cho họ cuộc đời bình thường như trước?

Trước đại dịch, hàng chục triệu người này đang sống một cuộc đời bình thường, nhưng ngày hôm nay, bình thường đối với họ đã thành điều xa vời. Trong số họ có những người vốn đã nghèo, nhưng cũng có những người trước đây không hề nghèo. Nhưng bây giờ, ngay cả khi nhận được sự hỗ trợ của nhà nước, họ cũng không thể nào quay lại được cuộc sống bình thường như lúc trước được ngay. Thậm chí với một số người, không chỉ là không quay lại được ngay, mà là không bao giờ có thể quay lại được cái “bình thường” ngày xưa nữa.

Ai-cho-ho-cuoc-doi-binh-thuong

Những người tiêu cực thì đổ lỗi hoàn toàn do hoàn cảnh. Nhưng những người tích cực thì tự hứa với bản thân rằng: “Phải cố gắng nhiều hơn nữa, không được chấp nhận sự bình thường.”

Bởi vì họ đã nhận ra rằng, trong thời bình, sống bình thường chẳng có vấn đề gì cả. Nhưng hậu quả của sống bình thường trong thời bình, là sẽ không ai cho họ sự bình thường trong khủng hoảng. Và chỉ có những nỗ lực phi thường (vượt lên trên sự bình thường) trong thời bình, mới có thể giúp bản thân họ và những người họ yêu thương vượt qua khủng hoảng khi nó xảy ra mà thôi.

Trong khóa học Sống và Khát Vọng của chương trình EVOL (TGM), mình hay nói với học viên rằng, đừng chấp nhận một cuộc sống tầm thường. Phần lớn mọi người đều hiểu đúng ý. Nhưng có một số người đầu óc thiển cận đánh đồng tầm thường với bình thường và cãi lại ngay: “Sống bình thường có gì là sai?”

Khi gặp những người như vậy, mình chỉ nhẹ nhàng giải thích họ hiểu rằng: “Sống tầm thường ở đây là sống dưới mức tiềm năng và khả năng vốn có của mình. Sống tầm thường cũng có nghĩa là dễ dàng bỏ cuộc trước nghịch cảnh của cuộc sống. Những người sinh ra trong nhung lụa có thể dễ dàng sống an phận. Còn những người ít may mắn hơn sống bình thường cũng được, nhưng khi có chuyện xảy ra, nhẹ thì phải dựa vào người khác, nặng thì chẳng có chỗ nào để dựa. Sống thế nào không có đúng hoặc sai, miễn không làm ác, chỉ là có HỆ QUẢ từ lựa chọn sống của mỗi người sẽ luôn khác nhau tùy hoàn cảnh.”

Thật ra thì cho dù có người phản đối hay không có người phản đối, câu chuyện tiếp theo mình kể đều là về mẹ mình – một người phụ nữ bình thường – nhưng đã không chọn sống một cuộc đời tầm thường. Ngày hôm nay, xét về tài sản mình giàu hơn mẹ hàng nghìn lần. Xét về nổi tiếng mình cũng nổi tiếng hơn mẹ hàng nghìn lần. Xét về kiến thức mình cũng hiểu biết hơn cả về chiều rộng lẫn chiều sâu ở nhiều lĩnh vực. Nhưng đối với mình, Mẹ (mình cố tình viết hoa) luôn là một người phụ nữ PHI THƯỜNG.

Qua nghèo khổ, qua bệnh tật, qua đớn đau, qua nước mắt, qua cay đắng của cuộc đời này, Mẹ nuôi mình khôn lớn thành người. Nếu không có những nỗ lực phi thường của Mẹ, mình đã không bao giờ có ngày hôm nay. Những thành công, nổi tiếng hay hiểu biết của mình bỗng trở nên quá tầm thường, nhỏ bé trước Mẹ. Bởi vì mình chưa bao giờ làm được việc Mẹ đã làm ở thời của Mẹ, trong hoàn cảnh của Mẹ. Mình cũng không dám khẳng định nếu mình là Mẹ thì cũng làm được điều tương tự.

Nếu có ai bảo với mình rằng “bạn chưa làm được gì phi thường trong cuộc đời này đâu”, mình sẽ đồng ý với họ ngay. Vì so với những gì mình đang cố gắng làm từ lúc dịch bệnh này xuất hiện, thì những thứ trước đó chẳng là gì cả. Nhưng nếu có ai bảo với mình rằng “mẹ bạn chưa làm được gì phi thường trong cuộc đời này đâu”, thì mình sẽ cãi cho đến cùng.

Đối với những bạn bị ảnh hưởng, thậm chí là nặng nề bởi dịch bệnh, nhưng bạn vẫn có thể đọc bài viết này, tức là mọi chuyện cũng chưa tệ lắm đâu, hãy nghĩ đến những người thậm chí không có cơ hội đọc bài viết này, để trân trọng những gì bạn còn. Bạn vẫn còn CHÍNH MÌNH và một lựa chọn KHÔNG sống một cuộc đời tầm thường. Không có Covid-19 thì một lúc nào đó cuộc sống cũng buộc bạn phải lựa chọn chiến đấu hoặc bỏ cuộc mà thôi.

Khong-chiu-cuoc-doi-binh-thuong

Và cũng đừng ganh tị với những người không bị ảnh hưởng gì nhiều bởi dịch bệnh ngoài việc phải nằm nhà, ăn ngày ba bữa, cày phim nghe nhạc, lướt face, viết triết lý… Trong số họ, một số ít may mắn được sinh ra trong nhung lụa, chẳng bao giờ phải lo nghĩ cho cơm áo gạo tiền, cha mẹ già, con cái hay thậm chí cả một công ty… Nói chung họ may mắn chẳng phải lo cho ai ngoài bản thân họ.

Nhưng đó chỉ là số rất ít thôi. Phần lớn những người “may mắn” trong dịch bệnh này chắc chắn là những người đã phải trả giá bằng những nỗ lực phi thường nhưng âm thầm trước dịch bệnh để sẵn sàng trong khủng hoảng. Và thậm chí, họ còn có thể cho đi, giúp đỡ những người xa lạ, hay nhỏ hơn là đảm bảo cuộc sống cho người thân và nhân viên của mình.

Có một thứ không bao giờ thay đổi cho dù trước, trong hay sau dịch bệnh đó là: Không ai có thể cho bạn được sự phi thường, ngoại trừ chính bản thân bạn. Và cũng không ai có thể buộc bạn lựa chọn sự tầm thường ngoại trừ chính bản thân bạn. Chưa bao giờ, bình thường là tầm thường. Và càng chưa bao giờ, bình thường là phi thường cả.

Vượt qua nghịch cảnh bằng quyết tâm và sự lạc quan, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, bản thân nó mới chính là PHI THƯỜNG THỰC SỰ.

QUANTUM LEAP - BƯỚC ĐẠI NHẢY VỌT

Khóa học sẽ giúp bạn thực hiện một bước đại nhảy vọt cho cuộc đời mình, bất kể bạn là ai, bất kể bạn đang làm công việc gì, bất kể bạn có xuất thân như thế nào.

ĐĂNG KÝ MIỄN PHÍ